Kết quả tìm kiếm cho "im tiếng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 364
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm phát biểu tại phiên khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc Việt Nam lần thứ XI, nhiệm kỳ 2026-2031, đề cao đoàn kết và đổi mới công tác mặt trận.
Tháng Năm về, nắng bắt đầu hanh vàng trên những tán lá, cũng là lúc nỗi nhớ trong ông tôi lại thao thức trở mình. Ông năm nay đã ngoài chín mươi. Đôi mắt ông mờ dần, bàn tay gầy guộc hằn chi chít vết đồi mồi, nhưng cứ chạm đến hai tiếng Điện Biên, cái dáng vẻ mệt mỏi thường ngày bỗng dưng biến mất, ông kể chuyện bằng cái giọng rành rọt, sang sảng như thể đang đứng giữa trận tiền năm ấy.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng đã tạo bước chuyển biến mạnh mẽ trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng; góp phần đẩy mạnh cuộc đấu tranh chống suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trên không gian mạng cho mỗi cán bộ, đảng viên.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Nhờ công nghệ, nhiều giá trị văn hóa độc đáo bấy lâu ngỡ chỉ nằm im trong bảo tàng, nay đã được khai thác, tiếp thêm sức sống thông qua các sản phẩm sáng tạo của nghệ sĩ, người dân và cộng đồng. Tuy nhiên, vẫn còn những sản phẩm có nội dung sai lệch, dẫn đến nguy cơ mờ nhòa bản sắc văn hóa dân tộc.
Bên hè phố Rạch Giá, những người thợ sửa đồng hồ vẫn ngày ngày kiên nhẫn với từng bánh răng, con ốc nhỏ. Họ “đánh thức” thời gian cho những chiếc đồng hồ cũ.
Tôi có dịp tham dự một chương trình nghệ thuật nhỏ của sinh viên Trường Đại học An Giang - Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh. Dù quy mô nhỏ, nhưng ý nghĩa đằng sau không nhỏ chút nào!
Ngày đầu tiên đi Đà Lạt, tôi từng tin có một "con đường chọc thẳng lên trời" - con đường phía xa, nơi hai ống dẫn nước của Nhà máy Thủy điện Đa Nhim dựng đứng giữa nắng Phan Rang. Chỉ cần lên hết đoạn ấy là chạm tới cao nguyên. Một ý nghĩ ngây ngô, nhưng lại quen thuộc đến mức sau này tôi mới biết không chỉ riêng mình từng tin như thế.